Back to home

Gửi Anh.

Có thể anh sẽ có chút buồn và thất vọng khi đọc những điều này nhưng em vẫn muốn nói ra để anh biết những điều thực sự đang xảy ra về niềm tin của em giành cho anh. Khi anh đau hay buồn lúc mình cãi nhau, anh sẽ nghĩ là từ trước giờ em chưa bao giờ tin tưởng anh, lúc đó em không biết trả lời như thế nào vì lúc đó em cũng rất tổn thương và em sợ nếu trả lời trong tình cảnh đó em sẽ không kiểm soát được lời nói của mình nên em ít trả lời câu hỏi đó.

Em tin tưởng anh từ lúc em bắt đầu yêu anh, giờ cũng là hơn 2 năm rồi, niềm tin thì có tồn tại chứ không thể là chưa bao giờ có nhưng để giữ nó đi qua khoảng thời gian này em hay anh cũng biết nó có nhiều khó khăn trong cách mình nghĩ. Em chia sẻ với anh về gốc nhìn của em, em là phụ nữ, mà càng là nữ thì khi em tin anh e vẫn giữ lại cho mình một khoảng để bản thân em không mù quáng và em nghĩ bất cứ cô gái nào cũng sẽ như vậy. Cách yêu và cách tổn thương của mình cũng khác nhau nhiều lắm nên sẽ rất dễ cho rằng là người kia vô lý, em rất buồn vì trong lúc mình nói chuyện với nhau a nói rằng em chưa bao giờ hiểu cho a, lúc đó em cũng không biết nói như thế nào cho anh hiểu và cũng biết anh không cố tình nói như thế. Sau mỗi lần cãi nhau em thường nhìn lại câu chuyện của mình để hiểu những gì a đang trải qua, những điều đó không thể thấy bằng mắt thường hay cảm nhận trong ngày 1 ngày 2. Cách hiểu của mình cũng khác nhau nữa, khi e dừng lại để suy nghĩ về những điều anh nói sau đó em thấy nó hợp lý và em tin tưởng anh nhiều hơn, nghĩa là mọi thứ anh vẫn luôn xây dựng vẫn có chỗ đứng trong lòng em suốt thời gian vừa qua.

Sự tin tưởng không thể nằm mãi ở một chỗ kiên định, sẽ có nhiều tác động đến nó, cảm xúc, tâm lý mỗi người với mỗi câu chuyện, nhưng em rất dễ bị phản ứng theo nó bởi vì em cũng không vững vàng với tâm lý của mình, lúc này e biết em mất đi sự tin tưởng ở anh vì những tác động bên ngoài đó, sau khi có thời gian ngẫm lại em nhận ra mình kết luận mọi thứ bằng nỗi sợ bên trong, bằng những tưởng tượng không đáng có.

Bất cứ cô gái nào trong tình yêu sẽ như em, khi gặp chuyện gì đó sẽ mong đợi ở anh lúc này là "anh sẽ bảo vệ em trước, khoang hãy vội phân tích ai đúng ai sai, hay là e hay a đang nghĩ như thế nào, để tránh để em buồn vì những suy nghĩ trong lòng em, lúc này e cần anh bảo vệ em trước sau đó khi mọi thứ lắng xuống mình có thể nói chuyện với nhau để lắng nghe và hiểu hơn về suy nghĩ của mỗi người", đó là một tình huống tốt mà nó xảy ra nếu cả hai đứa đủ mạnh mẽ và không có nhiều tổn thương. Nhưng em biết là điều này sẽ khó xảy ra bởi vì sau những điều trước giờ anh trải qua anh, anh có tổn thương, anh sẽ phản ứng bằng sự phòng thủ trước thay vì chọn cách kia. Anh không sai đâu, em hiểu những phản ứng của anh và không trách anh vì điều đó, ngược lại em thấy yêu thương anh nhiều hơn và em không thể làm gì tốt lên được trong lúc đó. Sau này em cũng bớt đi dần những mong đợi đó, bởi vì em không muốn bản thân lao theo để rồi đánh mất bản thân và cũng đánh mất anh thôi. 

Em ghen tuông không phải vì lí do quá yêu anh, e ko muốn điều này sẽ khiến anh cảm thấy bị trói buộc và em không muốn như vậy. Thực ra nó bắt nguồn từ những điều nhỏ nhặt tưởng như đơn giản, gom góp từng ngày, không đợi tới những điều lớn. Anh biết không? Nó làm e bất an, em cảm thấy không an toàn, nhưng trong sâu thẳm e biết anh không làm điều gì có lỗi cả, anh không sai với em, nhưng em đã chọn nói ra vì em cần anh nhìn thấy sự bất an đó của em để tránh đi. Em biết anh sẽ dùng lí lẽ để nói điều đúng điều sai nhưng điều em cần là sự an tâm và lắng nghe từ anh đầu tiên. Em nói điều này không phải trách anh, mà e chỉ muốn nói ra để anh hiểu những gì em đang trải qua. Anh thử nghĩ rằng có phải khi em làm điều gì đó cho anh buồn, trong lúc buồn bực đó a cũng muốn được hiểu và lắng nghe như vậy đúng không? Nhưng em không giành cho anh điều đó bao giờ mà còn mong đợi a nữa nên em thấy e thiếu sót rất nhiều. Có lẽ em đã bỏ rơi bản thân mình khá lâu rồi, mọi thứ trở nên nhạy cảm, anh thấy như vậy bất an là điều dễ xảy ra, những điều xảy ra hiện tại như là sự báo động với em vậy.

Mọi thứ đã thay đổi nhiều rồi, những ngày đầu tiên nếu a nhớ lại mọi thứ sẽ không có lối thoát như bây giờ, em nhận ra em cũng đã thay đổi nhiều so với 2 năm trước, anh cũng đã yêu và lựa chọn trải qua cùng em và đi cùng em cho đến bây giờ. Em đã tin tưởng anh để đi đến bây giờ, mong rằng anh sẽ hiểu cho những điều em trải qua và chọn đi tiếp cùng em.

Em biết bây giờ anh không còn giành sự nồng nhiệt cho em nhưng những ngày đầu tiên, vì lúc đó tình cảm và sự bao dung của anh rất nhiều, rất lớn nên anh rất sẵn sàng chăm sóc tinh thần cho e trước khi làm rõ mọi chuyện, ở chỗ phòng cũ của a, a sẽ sốt sắng khi mà thấy em khóc. Em nhớ khoảng thời gian đó thật, và có một chút xíu so sánh nhưng mà em không hy vọng về nó nữa, em xem đó là những kỉ niệm đẹp ban đầu mình có với nhau. Lâu lâu em vẫn hay mở tin nhắn cũ ra đọc vì thấy vui. Bây giờ anh yêu nhưng theo một cách điềm tĩnh hơn, và em hiểu sự khác nhau đó.

Em cảm ơn anh rất nhiều vì vẫn luôn giành sự bao dung cho em đến tận bây giờ, nói ra những điều này em cảm thấy nhẹ lòng hơn, mỗi ngày không gặp a e đều nhớ anh rất nhiều. Em yêu thương anh nhiều lắm.